Chấp nhận bản thân là một người bình thường không phải điều dễ dàng. Đặc biệt với tôi – một người đã quen với thành tích và sự nổi bật từ khi còn rất nhỏ.
Ngay từ khi còn bé, ở làng xã nơi mình sinh sống, tôi đã là một cô bé khá nổi bật so với những bạn bè đồng trang lứa.
5 tuổi, tôi bắt đầu tham gia thi kể chuyện, thi vẽ tranh và đạt giải Ba cấp huyện.
Lớp 1, tôi đạt danh hiệu học sinh giỏi cấp huyện.
Lớp 5, tôi là một trong hai học sinh duy nhất của xã trúng tuyển vào trường điểm cấp 2 của huyện.
Lớp 9, tôi cũng là một trong hai học sinh duy nhất của xã trúng tuyển vào trường chuyên cấp 3 của thành phố.
Lớp 12, tôi là một trong hai người có điểm thi đại học cao nhất lớp. Tôi chỉ kém bạn đứng đầu 0,1 điểm.
Suốt 12 năm học phổ thông, tôi luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi và có giải trong nhiều cuộc thi học sinh giỏi cấp trường, cấp huyện và cấp thành phố.
Tôi chưa bao giờ là người đứng đầu, cũng không phải người xuất sắc nhất nhưng tôi gần như luôn nằm trong nhóm học sinh nổi bật, được thầy cô biết đến và yêu quý.
Đến khi đi làm, sau một năm, tôi trở thành nhân viên ưu tú. Năm đó công ty không có danh hiệu nhân viên xuất sắc, nên phần thưởng tôi nhận được là một chuyến du lịch 5 ngày 4 đêm tại Đài Loan.
Nhìn lại, tôi nhận ra mình đã sống một quãng thời gian rất dài trong cảm giác:
Mình là một người có năng lực.
Mình là người nổi bật.
Mình phải làm được điều gì đó.
Nhưng điều kỳ lạ là, dù có những thành tích ấy, tôi vẫn luôn cảm thấy mình chưa đủ.
Tôi vẫn so sánh mình với người khác.
Tôi thấy người khác giỏi hơn mình.
Nhiều người giàu hơn mình.
Thành công hơn mình.
Trên mạng xã hội, tôi nhìn thấy những người còn trẻ hơn mình nhưng đã có những thành tựu rất lớn.
Còn tôi?
Tôi chỉ là một nhân viên bình thường.
Không phải quản lý.
Không có mức thu nhập nổi bật.
Không nổi tiếng.
Không có chức vụ cao.
Nếu như trước đây, ở làng của mình, trong huyện của mình, trong lớp học của mình, tôi là một người nổi bật so với những bạn bè đồng trang lứa, thì khi bước ra cuộc sống, tôi mới nhận ra thế giới rộng lớn đến thế nào.
Có quá nhiều người giỏi.
Quá nhiều người xuất sắc.
Quá nhiều người đang đi rất nhanh.
Và giữa tất cả những con người ấy, tôi bắt đầu thấy mình thật nhỏ bé.
Không ai biết đến tôi.
Tôi từng khao khát trở nên nổi bật để nhiều người biết đến mình.
Trong suy nghĩ của tôi ngày ấy, dường như phải có thật nhiều thành tích, thật nhiều tiền, một vị trí thật tốt hoặc một điều gì đó thật đặc biệt thì mới được gọi là thành công.
Tôi không chấp nhận việc mình được ăn học đầy đủ mà cuối cùng chỉ là một nhân viên bình thường, làm một công việc bình thường như bao người khác.
Tôi muốn mình phải có gì đó hơn thế.
Nhưng càng chạy đua với bên ngoài, tôi càng kiệt sức.
Cho đến một ngày, tôi tự hỏi:
“Mình là một người bình thường có được không?”
Tôi bắt đầu nhận ra rằng không ai thực sự ép tôi phải trở thành một người xuất sắc cả.
Quá khứ đã qua rồi.
Những năm tháng học sinh cũng đã qua rồi.
Có thể ngày ấy, tôi từng rất cần thành tích.
Có thể khi còn nhỏ, tôi đã học cách phải giỏi, phải đỗ đại học, phải đạt được những điều bố mong muốn để nhận được sự công nhận và yêu thương.
Và có thể bố vẫn còn kỳ vọng tôi phải thành công, phải kiếm được nhiều tiền, xây nhà, mua xe…
Nhưng bây giờ tôi đã lớn.
Tôi không còn phụ thuộc vào bố.
Tôi không còn sợ hãi như ngày trước.
Và quan trọng nhất, tôi không còn muốn dành cả cuộc đời để đi tìm sự công nhận từ bố nữa.
Cuộc đời này là của tôi.
Tôi có quyền lựa chọn mình muốn trở thành người như thế nào.
Tôi cho phép mình trở thành một người bình thường.
Và tôi bắt đầu học cách công nhận, yêu thương chính mình ngay cả khi mình không có một thành tích nào để chứng minh.
Có lẽ điều khiến tôi mệt mỏi nhất trước đây là tôi đã gắn giá trị của bản thân với thành tích.
Tôi từng nghĩ:
Người thành công là người phi thường.
Người không có thành tích lớn lao chỉ là một người bình thường.
Mà tôi thì sợ trở thành người bình thường.
Tôi sợ thất bại.
Sợ chọn sai.
Sợ cố gắng rất nhiều nhưng cuối cùng không nhận được gì.
Sợ những nỗ lực của mình đi sai hướng.
Tôi muốn mọi bước đi đều phải có khả năng thắng.
Tôi muốn kiểm soát mọi khả năng có thể xảy ra.
Bởi trong sâu thẳm, tôi đã từng nghĩ:
Nếu tôi thành công, điều đó chứng minh tôi có giá trị.
Nếu tôi thất bại, có nghĩa là tôi không đủ giỏi.
Vì vậy, tôi không chỉ sợ thất bại.
Tôi sợ thất bại sẽ nói cho tôi biết rằng:
“Hóa ra mình cũng chỉ là một người bình thường.”
Nhưng rồi tôi nhận ra…
Có thể những cố gắng của tôi sẽ không mang lại kết quả như tôi mong muốn.
Có thể một việc tôi dành rất nhiều tâm huyết vẫn thất bại.
Có thể tôi sẽ không nổi tiếng.
Có thể tôi sẽ không kiếm được thật nhiều tiền.
Có thể cả đời này tôi cũng chẳng trở thành một người đặc biệt trong mắt số đông.
Thậm chí, có thể tôi sẽ chỉ là một người vô danh cho đến ngày mình rời khỏi cuộc đời này.
Và bây giờ, tôi nghĩ:
Cũng chẳng sao cả.
Bởi thành công hay thất bại không còn là thứ duy nhất tôi dùng để định nghĩa mình nữa.
Tôi có thể cố gắng hết sức cho một điều mình thực sự muốn, dù không biết chắc kết quả sẽ như thế nào.
Tôi có thể bước đi mà không cần nắm chắc phần thắng trong tay.
Tôi có thể thử một điều mới mà không biết nó có đưa mình đến thành công hay không.
Tôi có thể thất bại mà không kết luận rằng mình là một người thất bại.
Bởi đôi khi, điều quan trọng nhất mà một trải nghiệm mang lại không phải là mình đạt được gì, mà là:
mình hiểu thêm điều gì về chính mình.
Có những thất bại rất đau.
Không phải thất bại nào cũng là một món quà đẹp đẽ.
Nhưng ngay cả khi một nỗ lực không mang lại thành công, nó vẫn có thể cho tôi những điều mà trước đây tôi chưa có:
Một sự hiểu biết sâu hơn về bản thân.
Biết mình thực sự muốn gì.
Biết điều gì phù hợp với mình.
Biết mình có thể chịu đựng đến đâu.
Biết mình cần thay đổi điều gì.
Và biết rằng mình vẫn có thể đứng dậy sau những điều tưởng như rất lớn.
Có thể đến cuối cuộc đời, tôi không có một bảng thành tích thật dài.
Có thể tôi không trở thành người nổi tiếng.
Có thể tôi không phải là người giỏi nhất.
Nhưng nếu tôi đã dám sống một cuộc đời mà mình thực sự muốn sống, đã dám thử những điều mình muốn thử, đã nỗ lực bằng khả năng tốt nhất của mình và ngày càng hiểu mình hơn…
thì có lẽ, như thế cũng đã là một kiểu thành công rồi.
Không phải thành công trong mắt người khác.
Mà là thành công trong việc trở thành chính mình.
Và có lẽ trưởng thành không phải là hành trình biến mình thành một người ngày càng xuất sắc để được thế giới công nhận.
Mà là đến một ngày, mình có thể bình thản nói:
“Tôi không cần phải đặc biệt để có giá trị.
Tôi không cần phải thành công để xứng đáng được yêu thương.
Tôi không cần phải đứng trên người khác để biết rằng mình đủ tốt.”
Tôi có thể là một người bình thường.
Tôi có thể đi chậm.
Tôi có thể thất bại.
Tôi có thể chưa biết mình sẽ trở thành ai.
Và tôi vẫn có thể yêu thương chính mình trong tất cả những điều đó.
Bởi cuối cùng, điều tôi cần xây dựng không phải là một cuộc đời khiến thật nhiều người ngưỡng mộ.
Mà là một cuộc đời mà khi nhìn lại, tôi có thể nói:
“Đây là cuộc đời của tôi. Và tôi đã thực sự sống nó.”
Một số bài viết khác:
I’ve shared this with friends. More people need to know about this site!