Từ nhỏ, tôi luôn tự nhủ: “Lớn lên, mình không muốn giống mẹ!”. Tôi không muốn hiền như mẹ, không muốn nhẫn nhịn như mẹ. Tôi không muốn để ai bắt nạt mình như cách người ta đã đối xử với mẹ.
Tôi từng nghĩ: Mạnh mẽ là phải cứng rắn. Nhưng lớn lên rồi, tôi mới nhận ra:
Điều mạnh mẽ nhất ở mẹ… lại chính là trái tim yêu thương ấy.
Mẹ đã trải qua rất nhiều chuyện: bị lừa dối, bị đặt điều, bị nói xấu. Thậm chí là bạo hành cả thể xác lẫn tinh thần. Có những người làm tổn thương mẹ đến mức tôi còn căm giận họ nhiều hơn chính mẹ. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là: Mẹ không sống trong thù hận.
Sau tất cả, mẹ vẫn thương người, vẫn sống tử tế, vẫn cho đi. Điều đó khiến tôi tự hỏi: Làm sao một người từng đau nhiều như vậy… vẫn giữ được trái tim dịu dàng đến thế?
Có những lúc mỏi mệt với cuộc sống ngoài kia, tôi lại muốn quay về nhà chỉ để nằm cạnh mẹ một lúc, nghe tiếng mẹ nói vài câu rất bình thường. Kỳ lạ thay, có những điều không giải quyết được bằng lời khuyên, nhưng lại được chữa lành chỉ bằng sự hiện diện của một người.
Càng lớn, tôi càng nhận ra: Trên đời này, không phải ai yêu thương ta cũng biết cách yêu thương lành mạnh. Nhưng mẹ là người đã yêu thương tôi bằng tất cả những gì mẹ có. Mẹ không hoàn hảo. Mẹ cũng có những tổn thương, những giới hạn và những nỗi đau của riêng mình.
Có những lúc tôi trách mẹ vì đã quá nhẫn nhịn, quá hy sinh, quá mềm lòng. Tôi từng nghĩ nếu là mình, mình sẽ phản kháng mạnh hơn, sẽ không để ai làm tổn thương mình như thế. Nhưng rồi thời gian khiến tôi hiểu ra:
Giữ được sự tử tế sau tổn thương mới là điều khó nhất!
Ngoài kia, có rất nhiều người chỉ vì từng đau mà trở nên cay nghiệt. Chỉ vì từng bị phản bội mà mất niềm tin vào tất cả. Chỉ vì từng không được yêu thương mà cũng không còn muốn yêu thương ai nữa. Nhưng mẹ thì không.
Sau tất cả những gì đã đi qua, mẹ vẫn giữ một trái tim dịu dàng: vẫn quan tâm người khác, vẫn lo cho người này người kia, vẫn sống chân thành như thể chưa từng đau bởi cuộc đời. Và có lẽ, đó mới là điều khiến tôi ngưỡng mộ mẹ nhất. Không phải sự hy sinh, không phải sự chịu đựng mà là việc mẹ không để những tổn thương biến mình thành một người khác.
Có một thời gian, tôi từng rất sợ mình sẽ trở nên giống những người đã làm tổn thương mình. Sợ rằng rồi mình cũng sẽ mất niềm tin vào con người, vào tình yêu thương và vào sự tốt đẹp của cuộc sống. Nhưng nhìn mẹ, tôi lại thấy một hy vọng khác. Rằng một người vẫn có thể đi qua rất nhiều đau đớn mà không đánh mất sự dịu dàng của mình. Và tôi nghĩ, mẹ mới là người mạnh mẽ nhất.
Bây giờ, mỗi lần trở về nhà, tôi cảm thấy rất trân quý. Tôi biết ơn vì vẫn còn mẹ ở đó. Vẫn còn một người hỏi tôi hôm nay muốn ăn gì để mẹ mua, giục tôi dậy vào buổi sáng.
Có những điều khi còn trẻ, ta nghĩ là bình thường. Cho đến khi lớn lên mới hiểu: được yêu thương vô điều kiện là một điều rất quý giá!
Vì vậy, nếu hôm nay bạn vẫn còn mẹ ở bên, hãy ôm mẹ nhiều hơn một chút, dịu dàng với mẹ nhiều hơn một chút. Bởi rồi sẽ đến một ngày, thứ chúng ta nhớ nhất không phải là những lần cãi vã hay bất đồng…mà là cảm giác từng có một người yêu mình nhiều đến thế.
Bài viết khác:
2. Người cao tuổi – nhóm dễ tổn thương nhất nhưng bị bỏ quên nhiều nhất
Leave a Reply