Bạn luôn cảm thấy mình chưa đủ?
Chưa đủ giỏi.
Chưa đủ tốt.
Chưa đủ thành công.
Chưa đủ hữu ích.
Bạn luôn phải cố gắng để trở nên giỏi hơn, phải chạy đua với người khác để được bố mẹ công nhận.
Bạn cố gắng trở thành một đứa con ngoan, luôn vâng lời để được yêu thương.
Bạn hy sinh bản thân, thay đổi sở thích, gạt đi những mơ ước của mình để đổi lấy sự yêu thích của người mình yêu.
Bạn nhẫn nhịn, chịu đựng, cố gắng làm tốt vai trò của một người vợ, một người con dâu, chỉ mong nhận được sự công nhận và yêu quý.
Sự việc có thể khác nhau.
Con người có thể khác nhau.
Tình huống cũng có thể khác nhau.
Nhưng phía sau rất nhiều cố gắng ấy, có thể là cùng một mong muốn sâu thẳm:
“Tôi muốn được công nhận. Tôi muốn được yêu thương. Và tôi dần tin rằng, để có được điều đó, tôi phải chứng minh mình xứng đáng.”
Một đứa con ngoan.
Một học trò giỏi.
Một người vợ biết hy sinh.
Một người con dâu biết nhẫn nhịn.
Một người luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Mỗi vai trò lại có một cách khác nhau để chúng ta chứng minh rằng mình xứng đáng được yêu.
Rồi một ngày, nếu có ai đó nói với bạn:
“Bạn không cần phải chứng minh mình có giá trị để được yêu thương.”
Có thể bạn sẽ bắt đầu tự hỏi:
“Nếu tôi không giỏi, không hữu ích, không làm tốt vai trò của mình, liệu người ta còn yêu tôi không?”
Tôi nghĩ đây là một câu hỏi rất khó.
Và câu trả lời thực tế có lẽ là: Có và cũng có thể là Không.
Có những người sẽ yêu thương bạn ngay cả khi bạn không thể làm gì cho họ.
Nhưng cũng có những người chỉ yêu bạn khi bạn đáp ứng được điều họ mong muốn, khi bạn mang lại cho họ một giá trị nào đó, khi bạn vẫn còn là người con ngoan, người vợ tốt, người bạn luôn sẵn sàng, người luôn hữu ích.
Chúng ta không thể kiểm soát được điều đó.
Và nếu cứ đi tìm câu trả lời cho câu hỏi “Người khác có còn yêu tôi nếu tôi không còn giỏi và hữu ích không?”, bạn có thể sẽ mãi sống trong bất an.
Bởi nếu hôm nay họ nói có, bạn sẽ sợ ngày mai họ đổi ý.
Nếu hôm nay họ yêu bạn, bạn sẽ lo một ngày nào đó họ không còn yêu nữa.
Nếu hôm nay bạn được công nhận, bạn lại phải tiếp tục cố gắng để giữ lấy sự công nhận ấy.
Cuối cùng, bạn vẫn đang đặt giá trị của mình vào tay người khác.
Tôi không muốn nhìn cuộc đời quá bi quan.
Tôi vẫn tin rằng có những người có thể yêu thương chúng ta mà không đặt lên tình yêu ấy quá nhiều điều kiện.
Họ có thể là cha mẹ, người bạn đời, một người bạn, hoặc đôi khi là một người xa lạ mà chúng ta tình cờ gặp trong cuộc đời.
Nhưng tôi cũng nhận ra một điều:
Chờ đợi một ai đó đến và yêu thương mình vô điều kiện không phải là cách bền vững nhất để chữa lành cảm giác mình chưa đủ.
Bởi ngay cả khi tìm được một người như thế, họ vẫn là một con người.
Họ có thể thay đổi.
Họ có thể rời đi.
Họ có thể không còn ở bên chúng ta vào một ngày nào đó.
Vậy thì sao?
Nếu cả thế giới không còn ai ở đó để nói với bạn rằng:
“Bạn có giá trị.”
Bạn có còn tin điều đó không?
Có lẽ, đây mới là điều chúng ta cần học.
Học cách trở thành người công nhận mình.
Học cách trở thành người yêu thương mình.
Học cách ở bên mình ngay cả khi mình không hoàn hảo.
Một đứa trẻ không cần phải học giỏi để xứng đáng được yêu.
Nó không cần kiếm ra tiền.
Không cần làm việc nhà.
Không cần chăm sóc ai.
Không cần trở thành niềm tự hào của cha mẹ.
Nó chỉ đơn giản là một đứa trẻ.
Có những đứa trẻ được chào đón bằng tình yêu.
Cũng có những đứa trẻ sinh ra ngoài mong muốn của cha mẹ, trong những hoàn cảnh mà người lớn chưa đủ trưởng thành để trao cho chúng tình yêu mà chúng cần.
Có những đứa trẻ lớn lên với cảm giác:
“Có lẽ mình phải ngoan hơn một chút. Giỏi hơn một chút. Dễ thương hơn một chút. Ít làm phiền hơn một chút… thì người lớn mới yêu mình.”
Và rồi đứa trẻ ấy lớn lên.
Nó trở thành một người trưởng thành rất giỏi.
Giỏi làm việc.
Giỏi chăm sóc người khác.
Giỏi chịu đựng.
Giỏi hy sinh.
Giỏi làm vừa lòng mọi người.
Nhưng ở đâu đó bên trong, vẫn có một đứa trẻ đang hỏi:
“Nếu một ngày con không còn làm tốt những điều này nữa, bố mẹ có còn yêu con không?”
Có thể bạn đã lớn rồi.
Nhưng câu hỏi ấy vẫn đi theo bạn vào tình yêu, vào hôn nhân, vào công việc, vào những mối quan hệ của mình.
Và có lẽ, điều bạn cần không phải là tìm một người khác để trả lời câu hỏi ấy thay mình.
Mà là một ngày nào đó, bạn có thể tự ôm lấy mình và nói:
“Con không cần phải giỏi mới đáng được yêu.”
“Con không cần phải hữu ích mới có giá trị.”
“Con không cần phải làm tốt mọi vai trò mới xứng đáng được ở lại.”
“Con được phép thất bại. Được phép nghỉ ngơi. Được phép không hoàn hảo.”
“Và dù hôm nay con chưa trở thành người mà con mong muốn, con vẫn là một người đáng được yêu thương.”
Tôi nghĩ, đó mới là một trong những hành trình khó nhất của trưởng thành:
Không còn dùng thành tích để mua lấy tình yêu.
Không còn dùng sự hy sinh để chứng minh giá trị.
Không còn dùng sự hữu ích để giữ người khác ở lại.
Mà học cách quay về với chính mình.
Bởi cho đến cuối cùng, người sẽ sống cùng bạn qua tất cả những thành công và thất bại, những ngày được yêu và những ngày bị từ chối, những lúc mạnh mẽ và cả những lúc chẳng làm được gì…
vẫn là chính bạn.
Vậy nên, hãy học cách yêu lấy người ấy.
Không phải vì bạn giỏi.
Không phải vì bạn tốt.
Không phải vì bạn hữu ích.
Mà chỉ đơn giản vì bạn là bạn.
Và có lẽ, đến một ngày bạn không còn cần hỏi:
“Nếu tôi không làm tốt, liệu người ta còn yêu tôi không?”
Bởi bạn đã biết một điều quan trọng hơn:
“Dù người khác có yêu tôi thế nào, tôi vẫn sẽ không bỏ rơi chính mình.”
Một số bài viết khác:
Leave a Reply